Thứ Tư, 6 tháng 5, 2026

TÔ VĨNH DIỆN – LẤY THÂN CHÈN PHÁO

 

(Đèo Pha Đin, 1/2/1954_)





---
Pha Đin đỉnh dốc mờ sương
Đêm đông giá buốt, trơn đường pháo qua
Dốc nghiêng dây đứt quân ra
Khẩu 105 xuống khe tuột ầm
Tô Vĩnh Diện thét: “Chèn chân!”
Lao mình xuống núi len lần bánh bon
Hai vai làm chạc lưng dồn
Giữ cho pháo khỏi rời non vực sầu
Anh hô: “Pháo mất, trận đau!
Thà thân này nát pháo đầu hãy đây!”
Đá lăn vỡ ngực, vai gầy
Máu loang đỏ đất, pháo đây hãy còn
Đồng đội kéo pháo chon von
Còn anh nằm xuống lệ tràn mắt cay
Chỉ xin gửi lại nơi này
“Pháo còn… là thắng… gian thay mấy bằng…”
Mồ anh xanh giữa đại ngàn
Tên anh thành đỉnh treo đàn Pha Đin
Xe qua nhớ mãi lời xin:
“Giữ cho pháo sống, con tin Bác Hồ”.
Hai tư tuổi, tóc còn tơ
Chưa vương lụa tằm chưa mơ vợ hiền
Mà anh hóa núi, hóa thiên
Chèn cho Tổ quốc vững yên sau này.
Điện Biên nổi trống chiều nay
Tiếng anh chèn pháo còn lay núi rừng:
“Dốc cao đến mấy cũng đừng
Buông tay khi pháo của rừng còn đi!”
_Điện Biên – Văn An, 5/5/2026_

ĐIỆN BIÊN SÁNG MÃI TÊN NGƯỜI

 

Tháng Năm phượng đỏ chân đồi,
Tôi về Điện Biên giữa trời vào hạ.
Mường Thanh nắng ướp hương hoa,
Him Lam gió hát bài ca năm nào.
Năm mươi tư, lửa thét gào,
Năm sáu ngày đêm, chiến hào máu pha.
Đoàn quân rách áo, chân tra,
Kéo pháo lên núi, vượt qua bão ngàn.
Anh Tô Vĩnh Diện hiên ngang,
Lấy thân chèn pháo, giữ đàng tiến công.
Bế Văn Đàn làm giá súng,
Phan Đình Giót lấp lỗ cùng châu mai.
Hò kéo pháo, át mưa dài,
Dân công tiếp vận dẻo dai đêm ngày.
Xe thồ nghiến nát chông gai,
Chở cơm, chở đạn lên đài vinh quang.
Mười ba tháng Ba mở màn,
Him Lam thất thủ, ngỡ ngàng quân Tây.
Đồi A1 máu đỏ cây,
Hầm Đờ Cát bụi tung bay cờ hồng.
Chiều mùng bảy, nắng cuối đồng,
Tướng giặc cúi mặt giữa vòng quân ta.
Chấn động khắp cả năm châu,
“Lừng lẫy Điện Biên” sáng câu sử vàng.
Bảy mươi hai năm đã sang,
Đồi xưa cỏ hát, bản làng còn vang.
Tượng đài sừng sững mây ngàn,
Vẫn nghe tiếng Bác: gian nan ắt thành.
Hôm nay con trẻ học hành,
Nhờ xưa máu đổ để dành bình yên.
Xin dâng một nén hương thiêng,
Cho người nằm lại Điện Biên tháng ngày.
Điện Biên – 7/5/1954
Còn vang mãi đến hôm nay – 7/5/202

BẾ VĂN ĐÀN – LÀM GIÁ SÚNG

 (Điện Biên Phủ, đông 1953)


Mường Pồn đạn réo chiều đông
Bế Văn Đàn bước ra không ngại ngần
Trung liên nghẹn tiếng không gần
Hầm ta thấp quá, tầm ngần giặc che
Trung đội trưởng thét: “Giá nè!”
Nhìn quanh không có, anh kề vai ra
“Tôi đây!” – một tiếng vang xa
Hai vai làm giá, súng đà nổ vang
Đại liên quét sạch tiền phương
Lô cốt giặc cháy, mở đường quân lên
Đạn thù xé ngực, không rên
Anh rằng: “Cứ bắn! Mặc trên thân này!”
Mười viên, mười giặc lăn quay
Máu loang đỏ đất, vai gầy còn nguyên
Anh đi, súng vẫn đỏ trên
Hơi người còn ấm giữa nền cỏ tranh
Mười chín tuổi, tóc còn xanh
Chưa tròn hò hẹn, đã thành núi non
Thân anh hóa giá súng tròn
Che cho đồng đội, che hồn nước non
Bác Hồ gọi: “Đàn con ơi!
Gan vàng dạ ngọc, rạng ngời núi sông”
Huân chương đỏ giữa cờ hồng
Tên anh thành đuốc soi lòng cháu con
Hôm nay trở lại Mường Pồn
Tượng anh đứng đó, vai còn gánh che
Em đi qua, bỗng lặng nghe
Hai vai mình cũng nặng nề nước non
Mai sau dù có mỏi mòn
Nhớ anh lấy thịt làm hòn kê lên
Đời ta ai cũng có nền
Sống cho xứng với vai trên chiến hào.
_Điện Biên – Văn An, 5/5/2026_

ANH HÙNG LẤY THÂN LẤP LỖ CHÂU MAI KÍNH DÂNG LIỆT SĨ PHAN ĐÌNH GIÓT – ĐIỆN BIÊN PHỦ 1954

Him Lam pháo dập tơi bời
Mở màn chiến dịch, đất trời rung lên
Đoàn ba mươi hai súng rền
Tiểu đội anh Giót băng trên tuyến đầu.
Lô cốt giặc nhả đạn bâu
Trung liên khạc lửa chặn đầu quân ta
Ba lần bộc phá xông ra
Ba lần gục xuống, máu hòa chiến hào.
Đồng đội ngã, súng nghẹn ngào
Tiếng anh thét lớn: “Quyết vào, không lui!”
Tay ôm bộc phá không lùi
Ngực anh áp chặt, bịt thù lỗ châu.
Thân trai chặn lửa đỏ ngầu
Thân trai thành đuốc soi đầu quân đi
Lô cốt giặc câm tức thì
Cả đồi Him Lam vỡ òa tiếng reo.
Anh đi, hai bốn tuổi đời
Chưa tròn một mối tình người, đã xa
Mẹ già tựa cửa quê nhà
Ngóng con, con hóa sử ca muôn đời.
Bác Hồ gọi: “Giót con ơi
Con vì dân tộc trọn đời hy sinh”
Huân chương Quân công sáng tinh
Đắp lên ngực đất Điện Biên anh nằm.
Hôm nay con trẻ lên thăm
Tượng anh sừng sững giữa tầng mây bay
Ngực anh vẫn chắn đạn dày
Cho em thơ ngủ hôm nay hòa bình.
Đồi Him Lam gió rung rinh
Nghe trong cỏ hát tên anh: Giót – Hời!
Lấy thân lấp lỗ châu mai
Anh thành cửa mở, tương lai dân mình.
Điện Biên – Văn An, 3/5/2026
Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người, đài kỷ niệm và văn bản
2
2

Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2026

TÌNH BÈ BẠN TUỔI U TÁM MƯOI LÀNG TƯỜNG

(Kính tặng các cụ U80 Tổ dân phố Tường, phường Chu Văn An_)

---
Tám mươi tóc trắng như mây
Gặp nhau vẫn cứ “ tao mày” thuở xưa
Làng Tường có tự bao giờ
Phường lên thành phố, xã xưa bao lần
Nhớ thời chân đất đầu trần
Chăn trâu cắt cỏ, trong ngần thủy nông
Mò cua bắt ốc chiều sương
Củ khoai sắn nướng vội nhường nhịn nhau
Lớn lên đất nước chia đau
Đứa Nam đứa Bắc, thay nhau lên đường
Hẹn về gốc gạo đầu làng
Mà người nằm lại chiến trường xa xăm.
Hòa bình tay cuốc tay cày
Tao vào hợp tác, mày lên công trường
Cưới chồng cưới vợ ra riêng
Vẫn câu í ới: “Hộ tao buổi cày”.
Giờ đây phố xá đổi thay
Bê tông lấp lối đường lầy năm xưa
Chùa Tường vẫn mãi nắng mưa
Chỗ thầy cầm thước ngày xưa trốn bài.
Tám mươi mắt đã mờ rồi
Gặp nhau ánh mắt sáng ngời tuổi thơ
Chuyện xưa kể mãi không ngờ
Tranh nhau một tiếng, rồi mưa khóc sầu
Khóc vì đồng đội rừng sâu
Không về kịp buổi cau trầu hôm nay
Cười vì còn đứa ngồi đây
Nhắc tên từng đứa, đủ đầy trong tim.
Tình bạn đâu bởi bạc tiền
Củ khoai bẻ nửa, lời nguyền sắt son
“Mai sau sống chết không mòn
Làng Tường còn một, là còn có nhau”.
Phường Văn An điện sáng màu
Nhà cao ngõ mới, con tàu đi xa
Chỉ còn mấy cụ chúng ta
Chiều chiều chè nước, la đà chùa xưa.
Mai tao nếu có đi xa
Mày ra mộ nhớ kể qua đôi lời
Rằng phường mình đã đổi đời
Rằng làng Tường cũ, tình người vẫn nguyên.
Tám mươi chưa phải là quên
Bạn bè thuở bé, đặt tên cho đời
Sống vui, sống khoẻ, thảnh thơi
Để con cháu thấy: tình người quê ta.
_Tổ dân phố Tường, phường Chu Văn An – 2026_

THĂM ĐẢO HÒN TRE

 


(Tặng con gái, người cho bố một ngày ra đảo_)
Con cho bố đi thăm đảo Hòn Tre
Sáng theo cáp Vinpearl vượt biển
Bảy trụ dài vươn mình trên sóng biếc
Nối phố Nha Trang từ đường Trần Phú hiền.
Cabin lơ lửng giữa trời và nước
Biển Nha Trang xanh màu ngọc bích
Bố ngỡ mình đang bay trong cổ tích
Ngắm bình minh rực rỡ phía xa.
Đảo Hòn Tre đón bố bằng nắng và hoa
Phố Địa Trung Hải mang màu châu Âu cũ
Bố đi dạo, nghe tim mình rất trẻ
“Sống ảo cháy máy” cùng bạn bè.
Trưa vào VinWonders say mê
Trò chơi cảm giác mạnh gào tên mình trong gió
Chiều xuống thủy cung sâu chín mươi mét
Cá mập lượn vòng như dải ngân hà
Đêm Hòn Tre đèn sáng như sao sa
Nhạc nước Tata Show diệu kỳ trên sóng
Pháo hoa bung nở giữa trời cao rộng
Bố kêu lên: “Việt Nam mình đẹp quá!”
Vịnh phao nổi dập dềnh câu hát
Ẩm thực năm châu gọi mời
Đi một ngày mà nhớ một đời
Công viên giải trí nhất nước, ai ơi…
Cáp treo vượt biển đầu tiên năm hai nghìn lẻ bảy
Ba ngàn ba trăm ba hai mét nối đất với trời
Hòn Tre là đảo lớn nhất vịnh khơi
Bên cạnh Hòn Tằm, Hòn Mun, Hòn Một…
Nhưng chỉ Hòn Tre là cáp nối
Chỉ Hòn Tre giữ con một đêm mơ
Cảm ơn con cho bố nhớ lại tuổi hai mươi
Biết thế nào là “tuyệt vời non nước”.
Mai bố về, mang theo đầy ký ức
Mang theo cả một trời Hòn Tre
Để mai sau kể với cháu của con nghe:
“Thời của bố, đất nước mình đẹp thế!”
_Nha Trang, một ngày 2020

Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2026

*BÌNH BÀI THƠ “CÓ MỘT THỜI YÊU” – NGUYỄN TRÂN TRÂN, 89 TUỔI*

### *1. Bối cảnh: Lời tỏ tình của một ông lão 89 tuổi*

89 tuổi, cái tuổi “xưa nay hiếm”, khi người ta thường chỉ còn hồi ức. Vậy mà Nguyễn Trân Trân vẫn viết “Có một thời tôi cũng đã từng yêu” – chữ “cũng” nghe như một tiếng thở dài, vừa khiêm nhường vừa kiêu hãnh. Ở tuổi gần đất xa trời, ông không ngại lật lại trang tình cũ, không xấu hổ vì đã yêu, đã say. Đó chính là sự trẻ mãi của tâm hồn.
### *2. Kết cấu: Dòng hồi ức đi từ say đắm đến bất lực*
Bài thơ như một cuốn phim quay chậm, chia 3 chặng:
Chặng Câu thơ tiêu biểu Cảm xúc chủ đạo
**Say đắm** “Yêu đến độ quên cả ngày tháng cũ / Chỉ biết bên em dưới hàng liễu rũ” Tình yêu thuần khiết, phi thời gian. Không gian “hàng liễu rũ, mặt hồ thu” gợi chất Đường thi, rất cổ điển.
**Vỡ mộng** “Có biết chi trách nhiệm làm chồng / Cả làm cha của những thiên thần” Hiện thực ập đến: tình yêu không chỉ có thơ, còn có cơm áo, con cái. Chữ “có biết đâu” lặp 2 lần như cái lắc đầu của người già: giá ngày ấy mình tỉnh hơn.
**Bất lực & cầu cứu** “Giữa biển trời thôi đành bất lực / Chỉ còn biết mong chờ Nàng thơ cứu rỗi” Con thuyền tình vỡ giữa phong ba. Khi không còn sức chèo chống, ông chỉ còn thơ để bám víu. “Nàng thơ” lúc này vừa là em, vừa là chính Thi Ca.
### *3. Hình tượng: Từ “hồ thu” đến “biển mênh mông”*
Nguyễn Trân Trân dùng 2 không gian nước để kể chuyện tình:
1. *Hồ thu sóng nước lăn tăn*: Không gian kín, tĩnh, lãng mạn. Tình yêu thuở đầu như mặt hồ, chỉ gợn nhẹ vì “thổn thức con tim”.
2. *Biển trời mênh mông, phong ba*: Không gian mở, dữ dội. Khi bước vào hôn nhân, sinh con, “cánh buồm nâu tơi tả”. Biển chính là đời. Người 89 tuổi nhìn lại mới thấy: yêu thì dễ, giữ mới khó.
Hình ảnh “con thuyền tình nghiêng ngả” không mới, nhưng đặt vào miệng một cụ ông 89 tuổi lại thành thật đến đau lòng. Ông không đổ lỗi cho “em”, chỉ nhận “thôi đành bất lực” – cái bất lực rất đàn ông, rất già.
### *4. Ngôn ngữ: Giản dị mà nhức nhối*
1. *Điệp khúc “Có một thời” / “Một thời yêu”*: Như tiếng gõ nhịp của ký ức. Tuổi 89, “một thời” đã thành “muôn đời”.
2. *Từ “cũng đã từng”*: Không phô trương. Yêu, với ông, là điều bình thường nhất của kiếp người, ai cũng có quyền “cũng đã từng”.
3. *Đối lập*: “không hề toan tính” >< “trách nhiệm làm chồng”; “cõi mộng mơ” >< “cánh buồm tơi tả”. Thơ 89 tuổi nhưng cấu trúc rất tỉnh, không hề lẩn thẩn.
4. *Chữ “Nàng thơ” viết hoa*: Kết bài ông không cầu xin em quay lại, mà cầu xin Thi Ca. Với người làm thơ cả đời, chỉ thơ mới cứu được mình khỏi cô đơn. Câu kết vì thế mà cao lên, không bi lụy.
### *5. Cái hay riêng ở tuổi 89*
1. *Dám yêu, dám nhận sai*: Nhiều người già hay tô hồng quá khứ. Ông thì không: “Có biết chi trách nhiệm làm chồng” – một lời sám hối muộn nhưng tử tế.
2. *Không oán trách*: Không có một chữ nào trách “em”. Mọi phong ba đều do “đất trời sắp đặt”, do mình “không biết”. Đó là sự bao dung của tuổi già.
3. *Lấy thơ làm phao*: “Ôm cô đơn đi vào cõi vô cùng / Chỉ còn biết mong chờ Nàng thơ cứu rỗi”. 89 tuổi, vợ có thể gần, con ở xa, thứ duy nhất còn lại là câu chữ. Bài thơ vì thế vừa là tình ca, vừa là di chúc.

Nguyên Tác bài thơ
CÓ MỘT THỜI YÊU
Nguyễn Trân Trân
Có một thời tôi cũng đã từng yêu
Yêu đến độ quên cả ngày tháng cũ
Chỉ biết bên em dưới hàng liễu rũ
Nhìn mặt hồ thu, sóng nước lăn tăn
Cứ lặng thầm thổn thức con tim
Gần bên em vẫn bồi hồi thương nhớ…
Một cuộc tình cứ như là duyên nợ
Của đất trời sắp đặt tự bao giờ
Một thời yêu đưa vào cõi mộng mơ
Lòng mông lung vần thơ vừa nhen nhóm
Chỉ biết yêu thôi không hề toan tính
Có biết chi trách nhiệm làm chồng
Cả làm cha của những thiên thần
Mà tình yêu chúng mình tạo ra nó
Có biết đâu cuộc tình đầy sóng gió
Cánh buồm nâu tơi tả trước phong ba
Con thuyền tình nghiêng ngả biển trời xa
Chung quanh mình là mênh mông sóng nước
Giữa biển trời thôi đành bất lực
Còn nghĩ được gì khi đứng trước mênh mông…
Ôm cô đơn đi vào cõi vô cùng
Chỉ còn biết mong chờ Nàng thơ cứu rỗi!
Bến Tắm 31-12-2025