(Kính nhớ lần Bác Hồ về Côn Sơn – Chí Linh,15.2 năm 1965)
Năm sáu nhăm, một ngày xuân Chí Linh
Rừng Côn Sơn thông reo đón bước Người
Áo ka-ki bạc màu sương chiến trận
Bác về thăm Ức Trai giữa đất trời.
Bia sáu mặt rêu phong còn đó
Chữ Thánh Hiền mờ tỏ dưới tầng không
Bác đứng lặng, tay chìa trên phiến đá
Như chạm vào hồn nước mấy nghìn xuân
Nguyễn Trãi xưa từng lui về ẩn dật
Dâng “Bình Ngô”, rồi thác giữa rừng thông
Bác nay cũng giữa vòng vây lửa đạn
Về Côn Sơn tìm lại mạch non sông.
Không võng lọng, không cao lương mỹ vị
Cơm nắm tròn, muối vừng, bát nước khe
Bác ngồi bệt bên gốc thông già tuổi
Ăn với dân, như thể bữa cơm quê
“Ức Trai tâm sự tại Côn Sơn”
Bác đọc thầm, mắt sáng ngời thương nhớ
Người trước lo nước, lui về ở ẩn
Người sau vì nước, xông ra khói lửa.
Cơm nắm xưa Ức Trai ăn lúc khổ
Cơm nắm nay Bác ăn giữa chiến trường
Hai nắm cơm cách nhau năm thế kỷ
Chung một lòng: vì nước, vì quê hương
Bác đi rồi, thông Côn Sơn vẫn hát
Bia sáu mặt còn in dấu tay Người
Nắm cơm ấy thơm vào trang sử Việt
Dạy cháu con đạo lý sống trên đời:
Rằng gian khổ không sờn lòng yêu nước
Rằng anh hùng cũng chỉ bữa cơm rau
Rằng lãnh tụ cũng từ dân mà lớn
Cúi xuống bùn mới hiểu được dân đau
Năm sáu nhăm, Người về rồi Người lại
Ra chiến khu, tiếp cuộc kháng trường kỳ
Côn Sơn giữ một ngày xuân năm ấy
Có nắm cơm, có Bác, có Người đi.
11-5-26
Văn Nhã
