ân
Rừng keo mỏn núi xanh ngần
Bừng lên gợi lẽ tình thân dạt dào
Bao lượt
Lướt đèo
Luôn cùng mải miết làm theo
Cây trồng tỉa dặm xua nghèo bám chân
Lần qua khó
Rõ tỏ nơi
Tâm hồn gợi ý trăm lời
Bài văn ngẫm lại thảnh thơi mọi lòng
Vẫn thường mong mỏi
Sáng hỏi chào ai
Dù chi tạo dáng then cài
Đồi cao lá chải ngày mai ngỡ ngàng
Lượn gió vừa ngang vội
Lại cứ thổi véo von
Đàn chim giả rỡn hao mòn
Kêu lời gọi bạn chồi non vững vàng
Một dải thôn trang dãy mát
Êm đềm dào dạt hừng đông
Bao thời vẫn giọt nắng hồng
Màn sương lạnh giá vào không hại gì
Gió phương bắc tạt đi xa mãi
Trên cánh màu hương trải đêm ngày
Muôn người phấn khởi thực thay
Hoa ngàn tỏa nhẹ theo bày mỗi khi
Đẹp quá buổi vui xuân thì rộn rã
Dù bao càng hôm hối hả chu kì
Tâm hồn rạng rỡ vân vi
Chuyên cần rngj rỡ danh vì núi sông
Nghĩa đời thỏa chí trai tang bồng hữu ích
Cùng vươn lên không vai vở kịch đua đòi
Khoe điều mạnh mẽ gương soi
Phủ xanh núi trọc dông lòi bão tan.
2-9-25
Văn Nhã