Thứ Ba, 12 tháng 5, 2026

CƠM NẮM CÔN SƠN

 (Kính nhớ lần Bác Hồ về Côn Sơn – Chí Linh,15.2 năm 1965)


Năm sáu nhăm, một ngày xuân Chí Linh
Rừng Côn Sơn thông reo đón bước Người
Áo ka-ki bạc màu sương chiến trận
Bác về thăm Ức Trai giữa đất trời.
Bia sáu mặt rêu phong còn đó
Chữ Thánh Hiền mờ tỏ dưới tầng không
Bác đứng lặng, tay chìa trên phiến đá
Như chạm vào hồn nước mấy nghìn xuân
Nguyễn Trãi xưa từng lui về ẩn dật
Dâng “Bình Ngô”, rồi thác giữa rừng thông
Bác nay cũng giữa vòng vây lửa đạn
Về Côn Sơn tìm lại mạch non sông.
Không võng lọng, không cao lương mỹ vị
Cơm nắm tròn, muối vừng, bát nước khe
Bác ngồi bệt bên gốc thông già tuổi
Ăn với dân, như thể bữa cơm quê
“Ức Trai tâm sự tại Côn Sơn”
Bác đọc thầm, mắt sáng ngời thương nhớ
Người trước lo nước, lui về ở ẩn
Người sau vì nước, xông ra khói lửa.
Cơm nắm xưa Ức Trai ăn lúc khổ
Cơm nắm nay Bác ăn giữa chiến trường
Hai nắm cơm cách nhau năm thế kỷ
Chung một lòng: vì nước, vì quê hương
Bác đi rồi, thông Côn Sơn vẫn hát
Bia sáu mặt còn in dấu tay Người
Nắm cơm ấy thơm vào trang sử Việt
Dạy cháu con đạo lý sống trên đời:
Rằng gian khổ không sờn lòng yêu nước
Rằng anh hùng cũng chỉ bữa cơm rau
Rằng lãnh tụ cũng từ dân mà lớn
Cúi xuống bùn mới hiểu được dân đau
Năm sáu nhăm, Người về rồi Người lại
Ra chiến khu, tiếp cuộc kháng trường kỳ
Côn Sơn giữ một ngày xuân năm ấy
Có nắm cơm, có Bác, có Người đi.
11-5-26
Văn Nhã

CHIỀU TÂY YÊN TỬ VỚI BẠN

 Chiều nay với bạn Tây Yên Tử

Cảnh núi non rừng tuyệt mỹ sao
Vắng vẻ đường quê người lác đác
Trời xanh mây trắng gió lao xao.
Ta bước lên chùa dựng mới xong
Bậc đá xì măng vẫn trắng màu
Nắng hạ vàng hoe rơi xuống thẳm
Nghe hồn đất Phật thấm chiều sâu
Non thiêng bạn kể thuở trước sầu
Cởi áo nhà vua đến cửa chầu
Cửu ngũ bỏ ngôi lên chỗ vắng
Lòng dân đổi lấy vẹn cơ đồ
Thông nhìn đứng thẳng rõ lời hô
Vạn thưở biên cương giữ đến giờ
Chớp mắt qua rồi bao thập kỷ
Cây hường đá vẫn sắc còn mơ
Hoàng hôn xuống dải suối tôn thờ
Nước rửa trong ngần sạch bụi dơ
Bạn hái nhành lan rừng đem tặng
Bảo: “Cầm về xuôi, nhớ non nhờ”
Chiều nay với bạn Tây Yên Tử
Mới biết quê mình đẹp biết bao
Vắng vẻ mà không hề cô quạnh
Vì còn non nước, có anh hào.
_Yên Tử, 09/05/2026

Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2026

BÁC HỒ VỚI CHIẾN DỊCH BIÊN GIỚI 1950

 Chiến dịch Lê Hồng Phong II – Thu Đông 1950


Thu Đông gió lạnh Bác đi
Lên miền biên giới, quân kỳ gió reo
Cao Bắc Lạng lội suối đèo
Rừng thu lá đỏ trông theo bóng người
Dép cao su, mũ lần tươi
Áo nâu bạc che nắng trời quản chi
Đêm mưa chân bác ngại gì
Quyết tâm chí lớn bước đi vững vàng
Bao lần Bác hỏi lời vang
Các con ăn ngủ phải càng khỏe lên
Tay sờ chiếu mỏng trên nền
Thương bộ đội rét trăm phần Bác lo
Bản đồ trải giữa nứa tre
Ngón tay Bác chỉ Đông Khê mở màn:
“Trận này phải thắng vẻ vang
Mở toang biên giới, thông đàng bạn sang”
Mười sáu tháng Chín rộn ràng
Pháo ta dội lửa, tan hoang đồn thù
Bác ngồi trong lán trung khu
Cơm vắt bẻ nửa, Bác bù cho anh.
Tin về Đông Khê đã thành
Thất Khê giặc chạy tan tành xác xơ
Đường số Bốn rộng từ giờ
Việt – Hoa – Xô thắm tình cờ anh em
Bác cười dặn chiến sỹ thêm:
“Thắng rồi chớ ngủ, chớ quên giặc còn
Trường kỳ kháng chiến sắt son
Đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào”.
Biên Giới thắng, sáng trời cao
Từ đây ta tiến ào ào phản công
Du kích lên trận chính quy
Điện Biên chói lọi cũng vì trận đây.
Bảy sáu năm, đất nước thay
Đường biên nay rộng, xe đầy hàng sang
Tượng Người đứng giữa Cao Bằng
Mắt nhìn biên ải, sương giăng bạc đầu.
Cháu con xin nguyện trước sau
Giữ biên cương vững, một màu núi sông
Cơm vắt năm ấy còn nồng
Dạy con cháu nhớ tấm lòng Cha đi.
_Điện Biên – Văn An, 08/05/2026_

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2026

TÔ VĨNH DIỆN – LẤY THÂN CHÈN PHÁO

 

(Đèo Pha Đin, 1/2/1954_)





---
Pha Đin đỉnh dốc mờ sương
Đêm đông giá buốt, trơn đường pháo qua
Dốc nghiêng dây đứt quân ra
Khẩu 105 xuống khe tuột ầm
Tô Vĩnh Diện thét: “Chèn chân!”
Lao mình xuống núi len lần bánh bon
Hai vai làm chạc lưng dồn
Giữ cho pháo khỏi rời non vực sầu
Anh hô: “Pháo mất, trận đau!
Thà thân này nát pháo đầu hãy đây!”
Đá lăn vỡ ngực, vai gầy
Máu loang đỏ đất, pháo đây hãy còn
Đồng đội kéo pháo chon von
Còn anh nằm xuống lệ tràn mắt cay
Chỉ xin gửi lại nơi này
“Pháo còn… là thắng… gian thay mấy bằng…”
Mồ anh xanh giữa đại ngàn
Tên anh thành đỉnh treo đàn Pha Đin
Xe qua nhớ mãi lời xin:
“Giữ cho pháo sống, con tin Bác Hồ”.
Hai tư tuổi, tóc còn tơ
Chưa vương lụa tằm chưa mơ vợ hiền
Mà anh hóa núi, hóa thiên
Chèn cho Tổ quốc vững yên sau này.
Điện Biên nổi trống chiều nay
Tiếng anh chèn pháo còn lay núi rừng:
“Dốc cao đến mấy cũng đừng
Buông tay khi pháo của rừng còn đi!”
_Điện Biên – Văn An, 5/5/2026_

ĐIỆN BIÊN SÁNG MÃI TÊN NGƯỜI

 

Tháng Năm phượng đỏ chân đồi,
Tôi về Điện Biên giữa trời vào hạ.
Mường Thanh nắng ướp hương hoa,
Him Lam gió hát bài ca năm nào.
Năm mươi tư, lửa thét gào,
Năm sáu ngày đêm, chiến hào máu pha.
Đoàn quân rách áo, chân tra,
Kéo pháo lên núi, vượt qua bão ngàn.
Anh Tô Vĩnh Diện hiên ngang,
Lấy thân chèn pháo, giữ đàng tiến công.
Bế Văn Đàn làm giá súng,
Phan Đình Giót lấp lỗ cùng châu mai.
Hò kéo pháo, át mưa dài,
Dân công tiếp vận dẻo dai đêm ngày.
Xe thồ nghiến nát chông gai,
Chở cơm, chở đạn lên đài vinh quang.
Mười ba tháng Ba mở màn,
Him Lam thất thủ, ngỡ ngàng quân Tây.
Đồi A1 máu đỏ cây,
Hầm Đờ Cát bụi tung bay cờ hồng.
Chiều mùng bảy, nắng cuối đồng,
Tướng giặc cúi mặt giữa vòng quân ta.
Chấn động khắp cả năm châu,
“Lừng lẫy Điện Biên” sáng câu sử vàng.
Bảy mươi hai năm đã sang,
Đồi xưa cỏ hát, bản làng còn vang.
Tượng đài sừng sững mây ngàn,
Vẫn nghe tiếng Bác: gian nan ắt thành.
Hôm nay con trẻ học hành,
Nhờ xưa máu đổ để dành bình yên.
Xin dâng một nén hương thiêng,
Cho người nằm lại Điện Biên tháng ngày.
Điện Biên – 7/5/1954
Còn vang mãi đến hôm nay – 7/5/202

BẾ VĂN ĐÀN – LÀM GIÁ SÚNG

 (Điện Biên Phủ, đông 1953)


Mường Pồn đạn réo chiều đông
Bế Văn Đàn bước ra không ngại ngần
Trung liên nghẹn tiếng không gần
Hầm ta thấp quá, tầm ngần giặc che
Trung đội trưởng thét: “Giá nè!”
Nhìn quanh không có, anh kề vai ra
“Tôi đây!” – một tiếng vang xa
Hai vai làm giá, súng đà nổ vang
Đại liên quét sạch tiền phương
Lô cốt giặc cháy, mở đường quân lên
Đạn thù xé ngực, không rên
Anh rằng: “Cứ bắn! Mặc trên thân này!”
Mười viên, mười giặc lăn quay
Máu loang đỏ đất, vai gầy còn nguyên
Anh đi, súng vẫn đỏ trên
Hơi người còn ấm giữa nền cỏ tranh
Mười chín tuổi, tóc còn xanh
Chưa tròn hò hẹn, đã thành núi non
Thân anh hóa giá súng tròn
Che cho đồng đội, che hồn nước non
Bác Hồ gọi: “Đàn con ơi!
Gan vàng dạ ngọc, rạng ngời núi sông”
Huân chương đỏ giữa cờ hồng
Tên anh thành đuốc soi lòng cháu con
Hôm nay trở lại Mường Pồn
Tượng anh đứng đó, vai còn gánh che
Em đi qua, bỗng lặng nghe
Hai vai mình cũng nặng nề nước non
Mai sau dù có mỏi mòn
Nhớ anh lấy thịt làm hòn kê lên
Đời ta ai cũng có nền
Sống cho xứng với vai trên chiến hào.
_Điện Biên – Văn An, 5/5/2026_

ANH HÙNG LẤY THÂN LẤP LỖ CHÂU MAI KÍNH DÂNG LIỆT SĨ PHAN ĐÌNH GIÓT – ĐIỆN BIÊN PHỦ 1954

Him Lam pháo dập tơi bời
Mở màn chiến dịch, đất trời rung lên
Đoàn ba mươi hai súng rền
Tiểu đội anh Giót băng trên tuyến đầu.
Lô cốt giặc nhả đạn bâu
Trung liên khạc lửa chặn đầu quân ta
Ba lần bộc phá xông ra
Ba lần gục xuống, máu hòa chiến hào.
Đồng đội ngã, súng nghẹn ngào
Tiếng anh thét lớn: “Quyết vào, không lui!”
Tay ôm bộc phá không lùi
Ngực anh áp chặt, bịt thù lỗ châu.
Thân trai chặn lửa đỏ ngầu
Thân trai thành đuốc soi đầu quân đi
Lô cốt giặc câm tức thì
Cả đồi Him Lam vỡ òa tiếng reo.
Anh đi, hai bốn tuổi đời
Chưa tròn một mối tình người, đã xa
Mẹ già tựa cửa quê nhà
Ngóng con, con hóa sử ca muôn đời.
Bác Hồ gọi: “Giót con ơi
Con vì dân tộc trọn đời hy sinh”
Huân chương Quân công sáng tinh
Đắp lên ngực đất Điện Biên anh nằm.
Hôm nay con trẻ lên thăm
Tượng anh sừng sững giữa tầng mây bay
Ngực anh vẫn chắn đạn dày
Cho em thơ ngủ hôm nay hòa bình.
Đồi Him Lam gió rung rinh
Nghe trong cỏ hát tên anh: Giót – Hời!
Lấy thân lấp lỗ châu mai
Anh thành cửa mở, tương lai dân mình.
Điện Biên – Văn An, 3/5/2026
Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người, đài kỷ niệm và văn bản
2
2