Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2026

*BÌNH BÀI THƠ “CÓ MỘT THỜI YÊU” – NGUYỄN TRÂN TRÂN, 89 TUỔI*

### *1. Bối cảnh: Lời tỏ tình của một ông lão 89 tuổi*

89 tuổi, cái tuổi “xưa nay hiếm”, khi người ta thường chỉ còn hồi ức. Vậy mà Nguyễn Trân Trân vẫn viết “Có một thời tôi cũng đã từng yêu” – chữ “cũng” nghe như một tiếng thở dài, vừa khiêm nhường vừa kiêu hãnh. Ở tuổi gần đất xa trời, ông không ngại lật lại trang tình cũ, không xấu hổ vì đã yêu, đã say. Đó chính là sự trẻ mãi của tâm hồn.
### *2. Kết cấu: Dòng hồi ức đi từ say đắm đến bất lực*
Bài thơ như một cuốn phim quay chậm, chia 3 chặng:
Chặng Câu thơ tiêu biểu Cảm xúc chủ đạo
**Say đắm** “Yêu đến độ quên cả ngày tháng cũ / Chỉ biết bên em dưới hàng liễu rũ” Tình yêu thuần khiết, phi thời gian. Không gian “hàng liễu rũ, mặt hồ thu” gợi chất Đường thi, rất cổ điển.
**Vỡ mộng** “Có biết chi trách nhiệm làm chồng / Cả làm cha của những thiên thần” Hiện thực ập đến: tình yêu không chỉ có thơ, còn có cơm áo, con cái. Chữ “có biết đâu” lặp 2 lần như cái lắc đầu của người già: giá ngày ấy mình tỉnh hơn.
**Bất lực & cầu cứu** “Giữa biển trời thôi đành bất lực / Chỉ còn biết mong chờ Nàng thơ cứu rỗi” Con thuyền tình vỡ giữa phong ba. Khi không còn sức chèo chống, ông chỉ còn thơ để bám víu. “Nàng thơ” lúc này vừa là em, vừa là chính Thi Ca.
### *3. Hình tượng: Từ “hồ thu” đến “biển mênh mông”*
Nguyễn Trân Trân dùng 2 không gian nước để kể chuyện tình:
1. *Hồ thu sóng nước lăn tăn*: Không gian kín, tĩnh, lãng mạn. Tình yêu thuở đầu như mặt hồ, chỉ gợn nhẹ vì “thổn thức con tim”.
2. *Biển trời mênh mông, phong ba*: Không gian mở, dữ dội. Khi bước vào hôn nhân, sinh con, “cánh buồm nâu tơi tả”. Biển chính là đời. Người 89 tuổi nhìn lại mới thấy: yêu thì dễ, giữ mới khó.
Hình ảnh “con thuyền tình nghiêng ngả” không mới, nhưng đặt vào miệng một cụ ông 89 tuổi lại thành thật đến đau lòng. Ông không đổ lỗi cho “em”, chỉ nhận “thôi đành bất lực” – cái bất lực rất đàn ông, rất già.
### *4. Ngôn ngữ: Giản dị mà nhức nhối*
1. *Điệp khúc “Có một thời” / “Một thời yêu”*: Như tiếng gõ nhịp của ký ức. Tuổi 89, “một thời” đã thành “muôn đời”.
2. *Từ “cũng đã từng”*: Không phô trương. Yêu, với ông, là điều bình thường nhất của kiếp người, ai cũng có quyền “cũng đã từng”.
3. *Đối lập*: “không hề toan tính” >< “trách nhiệm làm chồng”; “cõi mộng mơ” >< “cánh buồm tơi tả”. Thơ 89 tuổi nhưng cấu trúc rất tỉnh, không hề lẩn thẩn.
4. *Chữ “Nàng thơ” viết hoa*: Kết bài ông không cầu xin em quay lại, mà cầu xin Thi Ca. Với người làm thơ cả đời, chỉ thơ mới cứu được mình khỏi cô đơn. Câu kết vì thế mà cao lên, không bi lụy.
### *5. Cái hay riêng ở tuổi 89*
1. *Dám yêu, dám nhận sai*: Nhiều người già hay tô hồng quá khứ. Ông thì không: “Có biết chi trách nhiệm làm chồng” – một lời sám hối muộn nhưng tử tế.
2. *Không oán trách*: Không có một chữ nào trách “em”. Mọi phong ba đều do “đất trời sắp đặt”, do mình “không biết”. Đó là sự bao dung của tuổi già.
3. *Lấy thơ làm phao*: “Ôm cô đơn đi vào cõi vô cùng / Chỉ còn biết mong chờ Nàng thơ cứu rỗi”. 89 tuổi, vợ có thể gần, con ở xa, thứ duy nhất còn lại là câu chữ. Bài thơ vì thế vừa là tình ca, vừa là di chúc.

Nguyên Tác bài thơ
CÓ MỘT THỜI YÊU
Nguyễn Trân Trân
Có một thời tôi cũng đã từng yêu
Yêu đến độ quên cả ngày tháng cũ
Chỉ biết bên em dưới hàng liễu rũ
Nhìn mặt hồ thu, sóng nước lăn tăn
Cứ lặng thầm thổn thức con tim
Gần bên em vẫn bồi hồi thương nhớ…
Một cuộc tình cứ như là duyên nợ
Của đất trời sắp đặt tự bao giờ
Một thời yêu đưa vào cõi mộng mơ
Lòng mông lung vần thơ vừa nhen nhóm
Chỉ biết yêu thôi không hề toan tính
Có biết chi trách nhiệm làm chồng
Cả làm cha của những thiên thần
Mà tình yêu chúng mình tạo ra nó
Có biết đâu cuộc tình đầy sóng gió
Cánh buồm nâu tơi tả trước phong ba
Con thuyền tình nghiêng ngả biển trời xa
Chung quanh mình là mênh mông sóng nước
Giữa biển trời thôi đành bất lực
Còn nghĩ được gì khi đứng trước mênh mông…
Ôm cô đơn đi vào cõi vô cùng
Chỉ còn biết mong chờ Nàng thơ cứu rỗi!
Bến Tắm 31-12-2025

GỬI BÁC NGUYỄN TRÂN TRÂN

 

(Kính tặng bác – 90 mùa lá rụng, người con của một thời)
Em vào thăm bác sáng nay
Tóc sương đã trắng, bàn tay vẫn gầy
Chín mươi năm gánh trời mây
Nửa vầng trăng khuyết, nửa ngày bão giông
Nghe người kể chuyện cha ông
Một viên đạn lạc giữa đồng năm xưa
Cha đi chẳng kịp câu giờ ...
Để con ở lại nắng mưa một mình
Oan khiên đất nước điêu linh
Bác thành con của tội tình không tên
Lớn lên trong tiếng nấc đêm
Cúi đầu cõng chữ qua thềm khổ đau
Vậy mà giấy trắng mực nâu
Bác đem ủ lại thành câu thơ tình
"Có một thời..." bác lặng thinh
Mà thương cả một đời mình đã yêu
Chín mươi tuổi, vẫn tin vào
Một vần thơ sẽ bắc cầu nhân gian
Bắn nhầm một kiếp hàm oan
Bằng im lặng trước tiếng than con người
Nay em với bạn thăm thôi
Không đem gì quý chỉ đôi câu này:
Mong bác sống với trời mây
Thơ là ngọn nến soi vầy giữa mưa
Lịch sử có lúc đi thừa
Nhưng lòng nhân ái chẳng đưa sai đường
Xin nghiêng thắp một nén hương
Cho người nằm xuống giữa đồng năm xưa.
Anh ơi, Bến Tắm nắng mưa
Xin còn giữ lấy vần thơ cuối đời
Để em mãi đọc niềm vui
Rằng đau mấy vẫn làm người hiền nhân
Em Văn Nhã
_Hải Phòng, một sớm hè1.5 2026_

Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2026

CÔNG ĐẦU

 

--------oOo---------------
Bao lần kỷ niệm tháng tư này
Hội nghĩa ân tình trải đắng cay
Giải phóng miền nam từng vượt dãy
Dựng xây tổ quốc góp công dày
Bàn chân khởi tạo trường sơn đó
Khối óc hưng nền cửa đại đây
Dũng cảm xông oha ngàn trận địa
Công đầu của họ có nào hay .
24.4.2026
Hoa Sen

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2026

TÌNH ANH

 

Dẫu #tuy ở mãi sông Vàm cỏ
Khoảng dòng xưa #rằng đó xanh rì
Biên thùy #cách biệt bước đi
Chiến tranh #trở pháo nhớ vì nghĩa nhân
Đức Hòa, Đức Huệ phần #phương ái
Long Khốt, Tà #xa rải tân Hồng
Còn #hằn lướt sóng mênh mông
Thuyền #trong biển lác lăn đồng tít đưa
Ngàn #Tâm vượt khổ có thừa
Anh hùng #chí dũng thời xưa vẫn truyền
Thảo ơi tình #đậm chuyên nghề giảng
Nào #₫ã hay nhất vãng nhiều câu
Hàng dừa #khó giữa ban đầu
Không #quên được dài lâu bến nhà
Tuy rằng cách trở phương xa
Hằn trong tâm chí đậm đà khó quên.
Văn Nhã
21/4/26

VỀ QUÊ ANH EM ƠI

 

Mùa xuân rực rỡ cờ hoa
Dòng kênh nắng đỏ hiền hòa dịu êm
Cờ hồng phấp phới trăm miền
Niềm vui giải phóng gọi thiên sử vàng
Hòa bình độc lập vinh quang
Đàn con trở lại quê làng thương yêu
Nhiều năm cách trở vạn điều
Mẹ cha nhắc nhở bao nhiêu nghĩa tình
Quê nhà trải mộng ngàn xinh
Đồi cây ruộng lúa công trình thiết tha
Em ơi hãy đến cùng anh
Mình xây cuộc sống tươi cành thảo thơm
Quê mình xứ sở làng buôn
Một vùng đồi núi bán sơn địa này
Vào xuân tháng đẹp ngày đây
Bức tranh thắng cảnh trưng bày hỡi em.
Văn Nhã
20/4/26

Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2026

VÀM CỎ TÂY

 

Người ta nói nhiều đến Vàm Cỏ Đông
Với bao cô gái má hồng tươi trẻ
Để mặc em Vàm Cỏ Tây lặng lẽ
Lầm lì theo thời cuộc mà trôi
Khao khát lắm một đôi lần trở lại
Ngắm Đức Hòa Đức Huệ cảnh bình yên
Và dòng sông trong rải nắng êm đềm
Thời đại đang mới bừng lên sức sống
Thăm Tà Lu nơi ngày xưa vùng biên giới
Cùng trải lăn thảm mướt rợi chân trời
Cả đoàn thuyền chở giải phóng trùng khơi
Xuống Đồng Tháp Mười giữa đầm sen ngát
Thăm Long Khốt nơi thượng nguồn xuất phát
Nơi Vàm Cỏ Tây chảy về xuôi dào dạt
Mang yêu thương vang giọng hát nụ cười
Đêm Gò Dầu đạo với đời sôi nổi
Chốn ngày xưa Thậm và tôi ngồi đợi
Tín hiệu mừng không lũ giặc phục binh
Đời dạt dào luôn chí nghĩa chí tình
Vùng biên cương Việt Miên hình hữu nghị.
19-4-26
Văn Nhã

Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2026

TƯ HÀO THIẾU NỮ SƠN LA

 

Sơn La buổi ấy gặp em
Mơ khoe trắng cả nỗi niềm khát khao
Vườn cam trái ngọt hôm nào
Đìu con giữa dốc đèo cao nắng hồng
Rung rinh cát bụi đường hong
Xe bon vượt núi theo vòng áo tay
Dừng chân ngắm mảnh đất này
Rừng xanh lũng thắm ngàn cây gió chuyền
Khe sâu ngó khoảng vực thiên
Nghe rờn rợn khắp trong miền nước non
Vang câu hát thưở xưa còn
Tàu bay Mỹ đến dội bom bản mường
Súng trường em bắn tan xương
Phí công lộn cổ bên đường xứ ta
Huân chương chiến sỹ mọi nhà
Tự hào tỏa ánh nở hoa đất trời.
Văn Nhã
10/4/26