Đã bao lần ước hẹn cùng sông núi
Gió thì thào nỗi trằn trọc vì đâu
Rừng keo chồi chim lũ nhạn hót sầu
Mây lững thững có đôi câu rộn rã,
Hình như núi buổi sớm nay tất tả
Rẫy mờ sương nắng hối hả xa mù
Trong quạnh hiu - trĩu nặng mấy màu thu
Những hòn sỏi gặm bàn chân tàn tạ,
Khoảng dãy Phượng thưở ngày xa dẫn lối
Hái rỏ sim trao gửi vội hương đời
Khi Lùa trâu nào trưa tối than ơi
Lúc suối ngập để đua vời trợ giúp ,
Lũ cuộn nước, đỏ ngầu hoe lặn ngụp
Hố Kiến sâu Phượng Hoàng núp rừng xanh
Trong sườn voi cao ngất ngưởng rừng sành
Xóm Thông Cống qua đèo hàm lạnh lẽo
Bước Lên tới đỉnh khoảng xa vời nẻo
Trông ngoài cao tuyệt tác dẻo tình tư
Có bao đồi thấm đậm nghĩa thanh từ
Từng một thưở nuôi chí du xưa cũ
Vẫn lắng đọng ngọt ngào muôn thành ngữ
In tâm hồn chỉ dẫn thứ chung riêng
Xuân hè thu rồi đông đến mọi miền
Xanh thắm cỏ non đồi bên rực rỡ…
28.01.2026
Thơ: Văn Nhã