Làng Sen Kim Liên Nghệ An
Có con đường nhỏ dẫn sang nhà Người
Hàng râm bụt nở đỏ tươi
Ao sen lặng gió, mây trời soi gương.
Nhà tranh vách đất như thường
Chiếu cói, bàn gỗ, vấn vương vạn dòng
Cha là Phó bảng long đong
Mẹ Hoàng Thị Loan tảo tần sớm hôm.
Tuổi thơ Nguyễn Sinh Cung đây
Đi chân đất giữa nắng say đồng làng
Nghe câu ví dặm Nam Đàn
Nghe câu hò Huế theo làn mẹ ru.
Mười chín tuổi rời quê từ
Ra đi tìm nước, bỏ mùa sen thơm
Ba mươi năm lẻ sầu ôm
Bến Nhà Rồng đó, sóng dồn tim son.
Nay về thăm lại làng Sen
Nhà xưa vẫn đó, giữ nguyên dáng hình
Ao sen vẫn ngát hương xanh
Như lòng Người vẫn chân thành với dân.
Khách về thắp nén hương thơm
Cúi đầu trước bóng Người con nước nhà
Làng Sen – hai tiếng quê xa
Là nơi Tổ quốc nở hoa một người.
Làng Sen ơi, mãi còn đây
Để cho con cháu hôm nay tìm về
Tìm về nguồn cội làng quê
Tìm về ngọn lửa không hề tắt soi.
Văn Nhã
16/5/26
