Thứ Hai, 25 tháng 5, 2026

CAO BẰNG MỘT DẢI BIÊN CƯƠNG

 

(Hành trình Pác Bó – Mộ Kim Đồng – Mã Phục – Bản Giốc)


Cao Bằng anh dắt em lên
Thăm hang Pắc Pó, gọi tên Bác Hồ
Suối Lê-nin nước xanh bờ
Bàn đá lịch sử còn mơ dáng Người
Khuổi Nặm rì rầm tiếng cười
Cá bơi chân Bác, mặt trời trên non
Rau măng cháo bẹ sẵn sàng
Con đường cứu nước vẫn còn in sâu
Rời hang anh chở em mau
Qua đèo Mã Phục một màu mây bay
Dốc quanh, núi dựng, rừng dày
Ngựa thồ năm cũ, giờ đây xe vòng
Bản Giốc đổ thác giữa dòng
Bạc đầu cột nước, đôi sông chung bờ
Bên đây Việt, bên kia mơ
Mà chung một dải lụa tơ biên thùy
Đứng nghe thác gọi thầm thì:
“Giữ cho đất nước xanh rì cỏ non”
Cột 835 sừng sững còn
Biên cương một tấc, cháu con phải gìn
Về thăm mộ nhỏ Kim Đồng
Nà Mạ gió thổi, hương nồng núi xanh
Mười bốn tuổi, tấm lòng thành
Đưa thư cho Bác, quên mình hy sinh
“Minh khai anh dũng” quê mình
Tuổi xanh ngã xuống cho bình minh lên
Mộ em nằm giữa thảo nguyên
Cỏ non che mát, mây miền biên cương
Ghé đồn Biên phòng gió sương
Anh đứng gác súng, đêm trường mắt soi
Áo xanh giữ đất giữ trời
Cho em ca hát, cho đời nở hoa
Một vòng Cao Bằng đi qua
Năm nơi một dải, sơn hà linh thiêng:
Hang xưa Bác chọn đầu tiên
Thác reo giữ đất, đèo nghiêng giữ đường
Kim Đồng máu đỏ còn vương
Anh biên phòng đứng biên cương đêm ngày
Em về nhớ mãi nơi đây
Cao Bằng gan dạ, đất dày nghĩa sâu
Điện Biên – Văn An, 17/5/2026.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét