Tháng Năm phượng đỏ chân đồi,
Tôi về Điện Biên giữa trời vào hạ.
Mường Thanh nắng ướp hương hoa,
Him Lam gió hát bài ca năm nào.
Năm mươi tư, lửa thét gào,
Năm sáu ngày đêm, chiến hào máu pha.
Đoàn quân rách áo, chân tra,
Kéo pháo lên núi, vượt qua bão ngàn.
Anh Tô Vĩnh Diện hiên ngang,
Lấy thân chèn pháo, giữ đàng tiến công.
Bế Văn Đàn làm giá súng,
Phan Đình Giót lấp lỗ cùng châu mai.
Hò kéo pháo, át mưa dài,
Dân công tiếp vận dẻo dai đêm ngày.
Xe thồ nghiến nát chông gai,
Chở cơm, chở đạn lên đài vinh quang.
Mười ba tháng Ba mở màn,
Him Lam thất thủ, ngỡ ngàng quân Tây.
Đồi A1 máu đỏ cây,
Hầm Đờ Cát bụi tung bay cờ hồng.
Chiều mùng bảy, nắng cuối đồng,
Tướng giặc cúi mặt giữa vòng quân ta.
Chấn động khắp cả năm châu,
“Lừng lẫy Điện Biên” sáng câu sử vàng.
Bảy mươi hai năm đã sang,
Đồi xưa cỏ hát, bản làng còn vang.
Tượng đài sừng sững mây ngàn,
Vẫn nghe tiếng Bác: gian nan ắt thành.
Hôm nay con trẻ học hành,
Nhờ xưa máu đổ để dành bình yên.
Xin dâng một nén hương thiêng,
Cho người nằm lại Điện Biên tháng ngày.
Điện Biên – 7/5/1954
Còn vang mãi đến hôm nay – 7/5/202
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét