Thứ Tư, 6 tháng 5, 2026

BẾ VĂN ĐÀN – LÀM GIÁ SÚNG

 (Điện Biên Phủ, đông 1953)


Mường Pồn đạn réo chiều đông
Bế Văn Đàn bước ra không ngại ngần
Trung liên nghẹn tiếng không gần
Hầm ta thấp quá, tầm ngần giặc che
Trung đội trưởng thét: “Giá nè!”
Nhìn quanh không có, anh kề vai ra
“Tôi đây!” – một tiếng vang xa
Hai vai làm giá, súng đà nổ vang
Đại liên quét sạch tiền phương
Lô cốt giặc cháy, mở đường quân lên
Đạn thù xé ngực, không rên
Anh rằng: “Cứ bắn! Mặc trên thân này!”
Mười viên, mười giặc lăn quay
Máu loang đỏ đất, vai gầy còn nguyên
Anh đi, súng vẫn đỏ trên
Hơi người còn ấm giữa nền cỏ tranh
Mười chín tuổi, tóc còn xanh
Chưa tròn hò hẹn, đã thành núi non
Thân anh hóa giá súng tròn
Che cho đồng đội, che hồn nước non
Bác Hồ gọi: “Đàn con ơi!
Gan vàng dạ ngọc, rạng ngời núi sông”
Huân chương đỏ giữa cờ hồng
Tên anh thành đuốc soi lòng cháu con
Hôm nay trở lại Mường Pồn
Tượng anh đứng đó, vai còn gánh che
Em đi qua, bỗng lặng nghe
Hai vai mình cũng nặng nề nước non
Mai sau dù có mỏi mòn
Nhớ anh lấy thịt làm hòn kê lên
Đời ta ai cũng có nền
Sống cho xứng với vai trên chiến hào.
_Điện Biên – Văn An, 5/5/2026_

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét