Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2026

GỬI BÁC NGUYỄN TRÂN TRÂN

 

(Kính tặng bác – 90 mùa lá rụng, người con của một thời)
Em vào thăm bác sáng nay
Tóc sương đã trắng, bàn tay vẫn gầy
Chín mươi năm gánh trời mây
Nửa vầng trăng khuyết, nửa ngày bão giông
Nghe người kể chuyện cha ông
Một viên đạn lạc giữa đồng năm xưa
Cha đi chẳng kịp câu giờ ...
Để con ở lại nắng mưa một mình
Oan khiên đất nước điêu linh
Bác thành con của tội tình không tên
Lớn lên trong tiếng nấc đêm
Cúi đầu cõng chữ qua thềm khổ đau
Vậy mà giấy trắng mực nâu
Bác đem ủ lại thành câu thơ tình
"Có một thời..." bác lặng thinh
Mà thương cả một đời mình đã yêu
Chín mươi tuổi, vẫn tin vào
Một vần thơ sẽ bắc cầu nhân gian
Bắn nhầm một kiếp hàm oan
Bằng im lặng trước tiếng than con người
Nay em với bạn thăm thôi
Không đem gì quý chỉ đôi câu này:
Mong bác sống với trời mây
Thơ là ngọn nến soi vầy giữa mưa
Lịch sử có lúc đi thừa
Nhưng lòng nhân ái chẳng đưa sai đường
Xin nghiêng thắp một nén hương
Cho người nằm xuống giữa đồng năm xưa.
Anh ơi, Bến Tắm nắng mưa
Xin còn giữ lấy vần thơ cuối đời
Để em mãi đọc niềm vui
Rằng đau mấy vẫn làm người hiền nhân
Em Văn Nhã
_Hải Phòng, một sớm hè1.5 2026_

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét