(Lộc lư ngũ bộ)
GIÓ THỔI RÌ RÀO LẠNH QUÃNG SƯƠNG
Rèn chân rảo bước một cung đường
Đơn côi tủi phận lòng trai tráng
Lẻ bóng thân hình dạ giữa phương
Cả xứ im lìm nơi điện dãy
Toàn khu vắng lặng trải khôn lường
Mương tràn rỉ rón như lời gọi
Mãi điệu theo về giọt nước tương...
Lang thang rảo bước nặng rìa tường...
GIÓ THỔI RÌ RÀO LẠNH QUÃNG SƯƠNG
Mỗi quẹt kêu vang ầm khoảnh xóm
Lê rền tiếng gõ trải đầu mương
Đàn gâu sủa dội rầm tai điếc
Lũ trống ùa nhau gọi rảnh hường
Thực thể bình minh vừa đón gã
Bên thềm rực rỡ ánh triều dương.
Tổ phố khu mình đã đẹp phương
Cùng treo sắc đỏ diễn tô hường
Chào mừng đại hội phiên khai mạc
GIÓ THỔI RÌ RÀO LẠNH QUÃNG SƯƠNG
Mãi ở Cao Bằng sang cạnh xóm
Tràn băng xứ Lạng đến bao phường
Quàng khăn sợi vải toàn thân ấm
Thấy cả thân người đãi thị vương.
Bàn chân mặc dép trải lê đường
Vướng bụi tung hoành ngẽn rải hương
Chậu cảnh nhà ai bồi nhánh vĩ
Màu cây gác kẻ nọ thân trường
Xem chừng rôn rã khuya càng lướt
GIÓ THỔI RÌ RÀO LẠNH QUÃNG SƯƠNG
Lẽ có sum vầy khi buổi họp
Dù khi giá lạnh suốt canh trường...
Mặc bắc đêm tàn nỗi ẩm ương
Tràn băng giá lại kiểu đo lường
Êm đềm bão tuyết rơi đầu bản
Tất tả mưa dầm rã mạn nương
Mặc áo che thân còn nghĩ tưởng
Quàng khăn khoác cổ vẫn men tường
Đâu ngần ngại nữa đời cao rộng
GIÓ THỔI RÌ RÀO LẠNH QUÃNG SƯƠNG.
Văn Nhã
20/1/2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét