Thứ Năm, 19 tháng 2, 2026

BỐ TÔI

 

(Ảnh cụ thân sinh tác giả Khi cụ 20 tuôi)
(Lộc lư ngũ bộ)
1. Bố đã vì con suốt cuộc đời
Cho tình nghĩa đậm chẳng hề vơi
Là hoa thảm lúa do đồng ruộng
Của nụ trầm hương bởi đất trời
Lặng lẽ thân cò trên cọng nắng
Âm thầm cánh vạc giữa trùng khơi
Đường nhăn xếp dạ dìu tôi bước
Giấc điệp lầu son toả chữ ngời.

2. Thôi đành vận khổ rớt mồng tơi
Bố đã vì con suốt cuộc đời
Gánh củi chùn vai ngày kiếm gạo
Ngâm bùn nhổ mạ cháo cầm hơi
Ba chìm vượt lũ nhoài ria sóng
Bảy nổi dầm mưa vẳng tiếng lời
Nhẫn nại quên mình sao có nản
Đêm tròn khắc khoải cái à ơi.

3. Để giấc chiều thu mát tuyệt vời
Câu hò mắt võng trộn ầu ơi
Me dần để phận suôn thành phố
Bố đã vì con suốt cuộc đời
Đắng rải triền miên nghiền khúc ruột
Cay trào tĩnh mịch dã dòng khơi
Nghèo đeo quyết giữ lòng chung thuỷ
Đức hạnh bồi ươm thấm gọi mời.

4. Theo miền số phận kiếp nhầu rơi
Vất vả quanh năm mọi rối bời
Kỷ niệm mơ hồ nghe khó thoả
Duyên tình rộn rã buộc giầu vơi
Sương nào bởi cỏ vừa chân núi
Bố đã vì con suốt cuộc đời
Bạc tóc khoanh đầu thay bụi khoả
Tâm thành nghĩa phụ cứ tràn cơi.

5. Nẫu cảnh bần nông ập tứ thời
Khom mình nếm trải định nhiều nơi
Khuôn vàng hạnh phúc bền sâu thẳm
Thước ngọc bình an rõ sáng ngời
Ngấm mảnh dương sầu đâu hổ thẹn
Phơi hàng lệ phủ vẫn đầy vơi
Buồn dâng mỗi chút thường không quản
Bố đã vì con suốt cuộc đời.
Văn Nhã
10/4/25

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét