(Kính tặng các cụ U80 Tổ dân phố Tường, phường Chu Văn An_)
Tám mươi tóc trắng như mây
Gặp nhau vẫn cứ “ tao mày” thuở xưa
Làng Tường có tự bao giờ
Phường lên thành phố, xã xưa bao lần
Nhớ thời chân đất đầu trần
Chăn trâu cắt cỏ, trong ngần thủy nông
Mò cua bắt ốc chiều sương
Củ khoai sắn nướng vội nhường nhịn nhau
Lớn lên đất nước chia đau
Đứa Nam đứa Bắc, thay nhau lên đường
Hẹn về gốc gạo đầu làng
Mà người nằm lại chiến trường xa xăm.
Hòa bình tay cuốc tay cày
Tao vào hợp tác, mày lên công trường
Cưới chồng cưới vợ ra riêng
Vẫn câu í ới: “Hộ tao buổi cày”.
Giờ đây phố xá đổi thay
Bê tông lấp lối đường lầy năm xưa
Chùa Tường vẫn mãi nắng mưa
Chỗ thầy cầm thước ngày xưa trốn bài.
Tám mươi mắt đã mờ rồi
Gặp nhau ánh mắt sáng ngời tuổi thơ
Chuyện xưa kể mãi không ngờ
Tranh nhau một tiếng, rồi mưa khóc sầu
Khóc vì đồng đội rừng sâu
Không về kịp buổi cau trầu hôm nay
Cười vì còn đứa ngồi đây
Nhắc tên từng đứa, đủ đầy trong tim.
Tình bạn đâu bởi bạc tiền
Củ khoai bẻ nửa, lời nguyền sắt son
“Mai sau sống chết không mòn
Làng Tường còn một, là còn có nhau”.
Phường Văn An điện sáng màu
Nhà cao ngõ mới, con tàu đi xa
Chỉ còn mấy cụ chúng ta
Chiều chiều chè nước, la đà chùa xưa.
Mai tao nếu có đi xa
Mày ra mộ nhớ kể qua đôi lời
Rằng phường mình đã đổi đời
Rằng làng Tường cũ, tình người vẫn nguyên.
Tám mươi chưa phải là quên
Bạn bè thuở bé, đặt tên cho đời
Sống vui, sống khoẻ, thảnh thơi
Để con cháu thấy: tình người quê ta.
_Tổ dân phố Tường, phường Chu Văn An – 2026_
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét