Làm sao có thể quên lời hẹn
Muốn ước mình tròn vẹn mãi sau
Để cùng chia sẻ ngọt ngào
Ngày chiến đấu phải rời cha mẹ
Vượt Trường Sơn gian khổ hy sinh
Tổ tiên phù hộ trung trinh
Chở che bom đạn để mình về thôi...
Dù nẻo vắng xa xôi cứ nhớ
Lòng bộn bề nỗi nhớ hàng đêm
Đêm rừng gió thoảng êm đềm
Lá buông xuống cạnh bên thềm thoảng rơi...
Nhớ ghi lấy những lời đã nói
Đâu hẹn thề dám dối tình nhân
Trai miền bắc sao dám bằng
Gái nam bộ giỏi thương dân ai ời...!
Mang nghĩa đức trọn đời không đổi
Anh nhờ người dẫn mối làm mai
Thưa cha mẹ họ hàng ngay
Để cùng em đẹp tháng ngày với nhau...
Văn Nhã
9/1/20
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét