Thứ Tư, 6 tháng 5, 2026

TÔ VĨNH DIỆN – LẤY THÂN CHÈN PHÁO

 

(Đèo Pha Đin, 1/2/1954_)





---
Pha Đin đỉnh dốc mờ sương
Đêm đông giá buốt, trơn đường pháo qua
Dốc nghiêng dây đứt quân ra
Khẩu 105 xuống khe tuột ầm
Tô Vĩnh Diện thét: “Chèn chân!”
Lao mình xuống núi len lần bánh bon
Hai vai làm chạc lưng dồn
Giữ cho pháo khỏi rời non vực sầu
Anh hô: “Pháo mất, trận đau!
Thà thân này nát pháo đầu hãy đây!”
Đá lăn vỡ ngực, vai gầy
Máu loang đỏ đất, pháo đây hãy còn
Đồng đội kéo pháo chon von
Còn anh nằm xuống lệ tràn mắt cay
Chỉ xin gửi lại nơi này
“Pháo còn… là thắng… gian thay mấy bằng…”
Mồ anh xanh giữa đại ngàn
Tên anh thành đỉnh treo đàn Pha Đin
Xe qua nhớ mãi lời xin:
“Giữ cho pháo sống, con tin Bác Hồ”.
Hai tư tuổi, tóc còn tơ
Chưa vương lụa tằm chưa mơ vợ hiền
Mà anh hóa núi, hóa thiên
Chèn cho Tổ quốc vững yên sau này.
Điện Biên nổi trống chiều nay
Tiếng anh chèn pháo còn lay núi rừng:
“Dốc cao đến mấy cũng đừng
Buông tay khi pháo của rừng còn đi!”
_Điện Biên – Văn An, 5/5/2026_

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét