(Tg: Kính tặng các sư Stung Treng)
Năm bảy mươi ấy hành quân
Lạc vào đất bạn bụi trần gió sương
Stung Treng tím con đường
Chùa xưa mái ngói rêu vương bạc màu
Vào xin gõ cửa nương nhờ
Nhà Sư trẻ đón tay đưa vào chùa
Áo nâu dép rách mai trưa
Cơm canh đạm bạc mà vừa nghĩa nhân
Đêm nằm nghe tiếng chuông ngân
Mekong nước chảy quanh sân ngỡ ngàng
Giặc xa mà nỗi nhớ sang
Quê nhà hai tiếng thôn làng trong tim
Sư thầy hái quả mộng xin
Kìnima chín mọng vàng in giữa cành
Bổ ra ruột nếp màu chanh
Ngọt như trứng gà mẹ dành phần con
Quả lành ăn đỡ tươi ròn
Nhà xa cứ tưởng đang ngồi giữa quê
Một lời ấm cả câu thề
Giữa rừng biên giới đậm mê tình người
Nay về đất Việt thảnh thơi
Vẫn còn nhớ mãi một thời Stung Treng
Chùa xưa, sư trẻ, ánh đèn
Và cây kìnima ngọt quên sao đành.
_lStung Treng 1970 - Ghi nhớ
VĂN NHÃ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét